Phượt Miền Trung: Hành Trình Solo Đáng Nhớ

Là một người mê phượt và làm cho một công ty du lịch, thật buồn cười khi mà bản thân chưa thực sự hiểu hết về chính đất nước nơi mà mình đang sống. Năm nay 2017, đã 23 tuổi đầu mà chỉ loanh quanh mãi ở cái miền đất Bắc.

Vì muốn trải nghiệm nhiều hơn về cuộc sống địa phương nơi miền Trung, muốn tìm cho bản thân những giờ phút không phải đau đầu với công việc bàn giấy, muốn những gì mình truyền đạt cho người khác về du lịch Việt Nam đều là những kinh nghiệm thật nên mình quyết định xách ba lô lên và đi, đi tìm những gì mà tuổi trẻ khao khát làm khi mà sức khỏe và niềm đam mê vẫn còn bùng cháy.

Khởi Đầu Chuyến Đi - Một Khởi Đầu Gian Nan

Có những lý do mà mình gọi sự bắt đầu cho chuyến đi này là một khởi đầu gian nan. 5 hôm trước ngày đi là ngày chuẩn bị sơ bộ cho chuyến phượt miền Trung: đi mua dụng cụ sửa xe máy thì bị chém thêm 50k, trên đường mang xe máy đi gửi vào ga Đồng Hới thì bị nổ lốp, gửi xe lên tàu thì mất oan thêm 140k vì gặp không đúng người, gửi xe thì lại quên không gửi chìa khóa nên lại phải lóc cóc đi gửi ô tô thêm 1 lần nữa. Đen đủi hơn nữa, lại quên ghi địa chỉ nhận trong gói đồ gửi chìa khóa (may sao xe khách đó chỉ chạy đúng 1 tuyến Hà Nội – Đồng Hới). Bên cạnh đó, may là mình nhờ được bố của chị làm cùng, nhà ở Đồng Hới giúp nên xe máy cũng về đến nhà chú ấy an toàn: mặc dù xe bị tháo một số bộ phận khiến mình khá bực, không bực vì bị tháo mà bực vì không được báo trước về thủ tục này.

Ngày tàu chạy là ngày cuối tháng 31/7/2017, tàu khởi hành lúc 10h tối nên mình cũng tính trước, xuống nhà sớm lúc 8h20 để tìm xe ra ga, vâng, lại một chuỗi sự đen đủi trong 1 tiếng gian nan trên đường ra tàu: gọi Grab thì app bị lỗi, trời thì mưa to, dầm mưa đi gọi taxi truyền thống thì suốt 1 tiếng trời không ai nhận chạy vì mưa to. Phải đến tận 9h30 mình mới gọi được taxi. Lên tàu cũng là lúc cả người ướt như chuột lột, mình vội thay áo rồi kiếm cái gì đó để ăn vì bụng đói meo rồi.

Bữa ăn đầu tiên của chuyến đi - Bát mì tôm tuy sơ sài nhưng lúc này là quá đủ, miễn đòi hỏi! :))

Nỗi khổ chưa dừng lại ở đó, vì người ngấm nước mưa nên đến khoảng 1h đêm, mình bắt đầu sốt, người hơi nóng mặc dù điều hòa trên tàu thì lạnh toát. Đắp cái chăn mỏng do nhân viên trên tàu phát cho nhưng người vẫn cứ khó chịu, cũng may là vẫn ngủ được ngon lành. Một phần có lẽ cũng được an ủi vì nhân viên trên tàu khá thân thiện và lịch sự, và rất quan tâm đến khách đi tàu.

Sáng hôm sau thức dậy, người mình đã khá hơn một chút, không còn cảm giác khó chịu. Quảng Bình đón chào mình với những tia nắng cực đẹp lấp ló sau những rặng núi chập chùng phía xa, hòa vào đó là khung cảnh làng quê quen thuộc với những cánh đồng mênh mông xanh ngát một màu.

phượt miền trung 2

Mình xuống tàu và đi ra ngoài cửa ga, bắt taxi để về nhà người chú mà mình nhắc tới ở trên để lấy xe. Lần đầu tiên vào miền Trung nên nghe giọng người địa phương thật thân thiện biết mấy, tuy ban đầu nghe không rõ lắm do không quen nhưng khi bắt dược nhịp câu chuyện rồi thì cảm thấy nghe giọng người miền Trung rất thích.

Không chỉ giúp mình chăm sóc xe trong mấy ngày vừa rồi, chú chủ nhà còn mời mình ăn sáng miễn phí với món đặc sản bánh canh Quảng Bình gia truyền 10 năm nay của nhà chú. Bánh canh khá ngon, sợi bánh vừa giống phở lại vừa giống bún, ăn rất bùi, ngon. Nước dùng của món này được nấu bằng cách ninh xương cho ngọt nước, cua xay ra chưng lên và hòa vào nước dùng, ăn không bị tanh. Trong một bát bánh canh còn có sườn cá, sườn heo, mọc thịt heo và tôm kết hợp ăn tuyệt hảo.

Bánh canh Quảng Bình

Không chỉ có bánh canh, Quảng Bình còn có rất nhiều món ăn ngon khác như bánh bèo, bánh khoái, bánh lọc. Trong lúc ăn sáng còn được nghe chú tâm sự ”Ngày xưa cô nhà chú ở nhà làm bánh lọc ngon lắm nhưng nhiều năm trở lại đây bị thoái hóa cột sống nên không có điều kiện để làm nữa”. Nếu các bạn có điều kiện vào Đồng Hới du lịch thì đừng quên ghé nhà chú ở số 12A Đồng Hải để thưởng thức đặc sản nhà chú nhé.

Cũng đã đến lúc phải chào tạm biệt gia đình chú, mình gói ghém đồ, lấy xe máy và lên đường, tiếp tục cuộc hành trình khám phá miền Trung tiến vào Huế và Hội An, chuyến đi xa nhất trong những lần đi phượt và cũng là lần đầu tiên đi một mình. Biết là phía trước còn nhiều nguy hiểm rình rập khi chạy xe máy đường dài nhưng phía trước ấy cũng là nơi có những điều thú vị đang chờ mình khám phá.

Cố Đô Huế - Những Ấn Tượng Và Cú Sốc

Chạy dọc quốc lộ 1A, cuối cùng cũng đến Huế. Ấn tượng đầu tiên của mình là người dân khá thân thiện. Thấy mình đi xe chậm, ngó nghiêng tìm đường, 1 anh cũng khá trẻ đi ngay gần nở nụ cười, gật đầu chào mình và hỏi thăm mình đi đâu, anh cũng rất nhiệt tình chỉ đường cho mình đến khu Kinh Thành Huế, nhắc rất kỹ về lối rẽ vì sợ mình lạc.

Cái sốc với Huế đó là cảm giác như đang ở nước ngoài vậy, nghe người dân nói mà mình không hiểu hết được họ nói gì vì chất giọng rất khác. Lúc mình cất đồ xong xuôi, hỏi chú chủ nhà nghỉ mình thuê “Chú ơi, ăn bún bò Huế thì ăn ở đâu được ạ?”, chú trả lời “Ăn zô cái kiệt kia kìa”. Các bạn biết đấy, ngôn từ đã khác lại thêm chất giọng lạ tai nên mình lại hiểu thành “Ăn vào lại đi kiết (kiết lị)”, mình tưởng chú đùa nên cười rồi ra ngoài tìm quán ăn, đi ra ngoài thấy mấy cái bảng cứ ghi “Kiệt 23, Kiệt 50, …”, lúc đó mới hiểu ra ở miền Trung này, người ta gọi cái Ngõ là Kiệt, ôi mẹ ơi!

Thăm Huế, cố đô lịch sử của Việt Nam mà không thăm Đại Nội Kinh Thành Huế thì quả là một điều đáng tiếc. Vé vào cửa ở đây là 120k/người lớn (mặc dù trên bảng ghi là 150k), thủ tục soát vé rất văn minh và hiện đại, vé là một cái thẻ từ, khi vào cửa, các bạn nhét thẻ vào cái máy check-in và đi vào chứ không cần phải một người soát vé đứng xé xoèn xoẹt như nơi khác.

Khu Đại Nội khá rộng, lối đi chính được trang trí 2 bên bằng một số những chiếc hoa trang trí khá bắt mắt và những chậu cây cảnh được chăm sóc hàng ngày. Thăm Đại Nội Huế là cơ hội để có thể tìm hiểu nhiều hơn về lịch sử các triều đại vua trong thời kỳ phong kiến của Việt Nam như vua Khải Định, vua Bảo Đại, vua Gia Long, vua Minh Mạng, …. cũng như cuộc sống trong kinh thành của các vị vua này.

Cửu vị thần công: Sau khi đánh bại nhà Tây Sơn, vua Gia Long ra lệnh tập trung tất cả khí dụng bằng
đồng tịch thu được đúc thành 9 khẩu thần công để làm chiến tích huy hoàng về chiến thắng của mình.

Thái Bình Lâu - Tên đầy đủ là Thái Bình Ngự Lãm Thư Lâu, là nơi vãn cảnh,
nghỉ ngơi, đọc sách của nhà vua được xây dựng dưới thời Khải Định.

Vườn ngự Thiệu Phương ngay trước Thái Bình Lâu

Ao cá bên cạnh Thái Bình Lâu nơi vua thường lui tới vãn cảnh.
Thời đó mà có Oppo với chả Iphone thì chắc nhà vua hay ra đây check-in lắm đây!

Hình ảnh vua Khải Định mặc đồ Âu trong một lần đi săn

Vệ binh thời Nguyễn.

Các bà Hoàng Thái Hậu, bà Tiên Cung và Thánh Cung (vợ của hoàng đế Đồng Khánh)
tiếp Bộ Trưởng Bộ Thuộc Địa Pháp (năm 1931). Không biết bà nào mới là bà cả!

Khu vực 2 hành lang lối đi trong kinh thành được thiết kế rất đẹp, nổi bật với tông màu đỏvà hoa văn
được sơn son thếp vàng

Khu vực dùng bữa của hoàng gia trong khu vực Tử Cấm Thành

Đầm Chuồn – Nơi Ngắm Hoàng Hôn Cực Đẹp

Nói đến Huế, người ta thường nghĩ tới một cố đô với những công trình kinh thành, lăng mộ của các vị vua nhiều hơn mà quên đi rằng, đâu đó ở Huế vẫn còn những chốn cực thanh bình, và có lẽ một trong số đó không thể không nhắc tới Đầm Chuồn.

Người dân trên đường đi làm về ở Đầm Chuồn

Chỉ cách trung tâm thành phố Huế 9km đi về phía quốc lộ 49, Đầm Chuồn nổi bật với những chiếc chòi lá cói và những hàng rào lưới, mang đậm nét đơn sơ của một vùng nông thôn. Đặc biệt, đường vào Đầm Chuồn chỉ có 1 đường bê tông nhỏ, bên trái là một vùng trời rộng lớn, rất thích hợp cho bạn nào thích ngắm cảnh hoàng hôn ở đây.

Hoàng Hôn Trên Đầm Chuồn.
Trình độ nhiếp ảnh chưa cao, các bác thông cảm!

Huế Buồn Ư? Cũng Có Những Lúc Huế Rực Rỡ Lắm Đấy

Hoàng hôn tắt nắng cũng là lúc cuộc sống về đêm đến. Nằm ngay bên bờ sông Hương gần cầu Tràng Tiền là khu phố đi bộ Nguyễn Đình Chiểu cực sinh động về đêm, đây không chỉ là nơi người địa phương hay lui tới để giết thời gian mà còn là nơi để du khách cảm nhận không gian đêm không buồn chán giữa cái lặng của đất Huế.

Phố đi bộ Nguyễn Đình Chiểu ở Huế có rất nhiều nhà hàng với nhiều món ngon, các bạn
có thể ngồi ngay bên bờ sông Hương ăn tối, ngắm cảnh, chém gió

Những chiếc đèn lồng thiết kế tinh xảo được thắp sáng rực rỡ trong ánh đêm đầy thu hút
khiến du khách nán lại để chiêm ngưỡng

Những bức tranh thư pháp vẽ tay, hoàn toàn về chủ đề Huế được nghệ nhân bày bán

Các cặp đôi hẹn hò ở phố đi bộ bên bờ sông Hương, ngắm cầu Tràng Tiền rực rỡ về đêm.
Chụp ảnh này mà thấy chạnh lòng voãi

Nếu bạn muốn mua gì đó ở Huế về làm quà lưu niệm thì bạn biết mua ở đâu rồi đấy

Không chỉ có vậy, phố đi bộ Nguyễn Đình Chiểu còn là sân khấu miễn phí cho những nghệ nhân đường phố được tự do biểu diễn tài năng ít ỏi của mình, không khỏi khiến người xem ấn tượng và thán phục

Nghệ nhân vẽ tranh thư pháp, quá đẹp!

Bôi 1 thùng sơn lên người và ngồi im 1 chỗ cả tối là đã có tiền rồi. Chắc mình cũng đổi nghề quá! :))

Ấn tượng nhất là chị này, đi khắp phố đi bộ cứ nghe tiếng đàn quá hay, lúc chuẩn bị về thì nghe rõ hơn
nên cố đi bộ thêm xung quanh tìm xem nhạc ở đâu ra, mò vào góc này và đứng đó tầm nửa tiếng luôn.
Cần gì phải Sơn Tùngvới chả Lệ Rơi mới tạo nên nghệ thuật!

Kết thúc thăm thú xung quanh, nán lại vài giây ăn kem Tràng Tiền ngắm cầu Tràng Tiền, tại sao không nhỉ?

Huế ơi, Huế buồn quá nhưng không thể không yêu Huế. Tiếc là đến lúc phải nói tạm biệt rồi, hẹn gặp lại Huế một ngày không xa nhé, mình lên đường tiếp tục cuộc hành trình tiến vào Hội An đây!

Cung đường Huế - Hội An, Cung Đường Đẹp Nhất Miền Trung

Cung đường Huế - Đà Nẵng - Hội An sẽ không thực sự hoàn hảo nếu không dành thời gian thưởng thức vẻ đẹp cung đường núi ven biển của đèo Hải Vân.

Check-in đèo Hải Vân

Đèo Hải Vân không quá dài, đường đi cũng không thực sự khó như các bác tài hay đồn thổi trên mạng, đường rất đẹp, dù bạn có muốn chạy xe nhanh cũng không được vì cảnh quan sẽ níu bạn đi chậm lại để có thể ngắm nhìn nó nhiều hơn.

View tuyệt đẹp nhìn từ quán nước nhỏ của 1 bác gái trên đèo Hải Vân, cách điểm nghỉ chung ở chỗ pháo đài
của xe khách, xe du lịch khoảng tầm 3km. Nếu bạn có định nghỉ chân thì nên nghỉ ở đây, đồ uống không có
chặt chém dù là người Việt hay người nước ngoài, view lại đẹp hơn so với điểm nghỉ kia.

Bác chủ quán là một người rất thân thiện, thấy mình đến là nhẹ nhàng mời vào uống nước và rất nhanh tay
mang tấm bìa giấy các-tông ra để chắn nắng yên xe cho mình. Việc làm nhỏ nhưng ý nghĩa, bao mệt mỏi
sau chặng đường lái xe dài bỗng như tan biến khi gặp được bác, hiện thân cho nét đẹp của người miền Trung.

Điểm dừng tiếp theo, Hội An, nổi tiếng với những dãy nhà tường vàng nhỏ xinh bên dòng sông Thu Bồn. Thật sự mà nói, nếu như bạn đang là người đã quen với sự ồn ào, vội vã, hối hả của Hà Nội thì Hội An đáng là nơi bạn nên đến để tìm thấy một chút sự thư giãn.

Khác với những thành phố lớn, dù là đất du lịch nhưng Hội An chậm rãi và nhẹ nhàng khiến người ta khó mà không yêu Hội An từ cái nhìn đầu tiên. Phố cổ Hội An không ồn ã với âm thanh của những chiếc xe máy mà thay vào đó là những hàng người đi xích lô, đi xe đạp, đi bộ vô tình cùng nhau tạo nên bản giao hưởng “không động cơ” cho cả khu phố.

Không được đi xe máy trong phố cổ nên đây là cách đưa xe qua

Lúc đạp xe ở ngoài đường chính, mình có chứng kiến 2 người đi xe đụng nhau nhưng điều thú vị là không giương mắt lên lườm hay tỏ thái độ khó chịu mà cả 2 nhìn nhau cười rồi đi tiếp, quá tuyệt vời khi được chứng kiến những nét đẹp miền Trung mà chốn Hà Nội thành thị nên học tập.

Dừng lại ở 1 quán nhỏ, làm 1 bát đậu hũ (tàu phớ) mà mát hết cả người, chỉ có 10k thôi nhá

Sự thân thiện của người miền Trung chưa dừng lại ở đó, vào một quán ăn kiếm gì đó lót dạ, cả gia đình nhà chủ rất thân thiện khi thấy khách đến mặc dù thật sự là mình có hơi chen ngang không khí bữa cơm gia đình của họ, thế nhưng họ không sỗ sàng, không ra vẻ khó chịu, ta đây mà lời nói nhẹ nhàng, ấm áp dễ gần, và tất nhiên ko quên kèm theo nụ cười mời mình ngồi, mời mình món ăn và hỏi thăm về chuyến đi.

Sau 1 ngày lang thang đi bộ quanh phố cổ, đạp xe ra bãi biển và thư giãn vào tầm chiều muộn là điều miễn chê. Xem các blog du lịch thì thấy bãi biển An Bàng và Cửa Đại hay được nhắc tới khá nhiều nhưng trên đường đạp xe đoạn đường từ An Bàng sang Cửa Đại, mình có tìm được một bãi tắm khá đẹp, ít khách du lịch, chú bán nước ở đó cũng khá thân thiện, thấy mình đến và hỏi khá nhiều, chú sợ mình đang lo sẽ bị chặt chém nên chú rất chậm rãi giải thích về mọi thứ để khiến mình an tâm hơn: “Cháu cứ để xe ở đây, gửi xe miễn phí, bãi tắm ở đây thì cũng miễn phí hết, ghế nằm dưới kia là của chú, nếu dùng thì 30k/ người, còn nếu không nằm thì chú không có lấy tiền đâu, nếu khát mua cho chú chai nước nha”. Nghe chú nói xong mà mình cũng phải tự hứa với bản thân là từ nay phải hạn chế đề phòng người khác quá kẻo làm mất lòng người ta, yêu quá con người Hội An ơi.

Bãi biển cát mịn, khá hoang sơ, biển xanh đẹp, nước trong veo, hàng dừa trải dài trên bờ cát, nắng chiều
trải dài trên bãi biển khiến lòng thấy bình yên quá

Gặp anh bạn nhỏ này trên bãi biển, ban đầu thì hắn e ngại không đến gần, vuốt ve cho vài cái là
nằm phịch xuống luôn. Lũ cờ hó khó hiểu quá! =))

Đêm Hội An

Hành trình phượt miền Trung có lẽ phải dừng lại ở đây, đã đến lúc phải lên đường về, tiếp tục công việc bề bộn hàng ngày. Hành trình miền Trung chỉ kéo dài vẻn vẹn 6 ngày nhưng đây là lần đầu tiên mình cảm thấy buồn khi phải nói lời chia tay với một điểm đến, nhất là Hội An. Nhất định trong những chuyến đi tới sẽ ghé lại Hội An nói riêng và miền Trung nói chung để lại được cảm nhận sự mến khách, thân thiện và gần gũi của con người nơi đây.

Share

Facebook Twitter Google+

Bình luận

Brian Vu

Xuất phát từ công việc SEO website khi mọi thứ vẫn chỉ là con số 0, thích thú và tò mò rồi lại dần tìm hiểu thêm về các kênh marketing online liên quan. Thực sự là bị lôi kéo các bác ạ =)), bị lôi kéo vào làm cái ngành marketing này mà như thể bị mời hút thuốc phiện ấy ... [Chi tiết...]